Amorim và bài toán Modric: Làm sao để dùng “viên ngọc 40 tuổi” mà không vỡ?
Tuổi 40 với phần lớn cầu thủ đã là lúc tính chuyện treo giày, nhưng Luka Modric thì khác. Tiền vệ người Croatia vừa chính thức gia hạn hợp đồng với Milan đến tháng 6/2027, qua đó phủ nhận những đồn đoán về việc anh sẽ chia tay sân cỏ sau World Cup. Đây không chỉ là phần thưởng xứng đáng cho một huyền thoại sống, mà còn là tuyên ngôn tham vọng của nửa đỏ thành Milan.
Hợp đồng mới giữ nguyên mức lương 3,5 triệu euro mỗi mùa – con số khiêm tốn so với tầm vóc của chủ nhân Quả bóng vàng 2018. Điều đáng chú ý là Real Madrid từng rất muốn đưa anh trở lại Bernabeu theo diện “cựu binh” hoặc một vai trò khác, nhưng Modric kiên quyết: anh muốn tiếp tục thi đấu, và chỉ thi đấu cho Milan.
Quyết định này có dấu ấn rất lớn từ HLV Ruben Amorim. Ngay khi tiếp quản ghế nóng, nhà cầm quân người Bồ Đào Nha đã xem việc giữ chân Modric là ưu tiên hàng đầu. Ông không chỉ nói suông mà còn trực tiếp gọi điện, gặp gỡ và thuyết phục Modric. Thông điệp mà Amorim gửi đi rất rõ ràng: kinh nghiệm của Modric không thể đo bằng tiền, và nó là tài sản vô giá trong phòng thay đồ Milan lúc này.
Nhưng giữ được Modric mới chỉ là một nửa câu chuyện. Bài toán thực sự dành cho Amorim là: dùng Modric như thế nào để anh không thành gánh nặng? Mùa trước, dưới thời Allegri, cựu binh Real Madrid đá hơn 35 trận – con số khá lớn với một cầu thủ sắp bước sang tuổi 41. Đằng sau mỗi mùa giải thành công của Milan giờ là lịch thi đấu “hành xác”: Serie A, Europa League và Coppa Italia cùng lúc. Không ai muốn thấy Modric kiệt sức vào tháng 4, tháng 5 như biết bao lão tướng khác trước đây.
Chính vì vậy, kế hoạch của Amorim được vẽ ra với logic rất “bảo tồn”. Modric sẽ được phân phối số phút hợp lý hơn, ưu tiên xuất hiện ở những trận cầu lớn – nơi cần bản lĩnh và sự tỉnh táo của một nhà vô địch World Cup. Những trận gặp đối thủ yếu hơn, anh sẽ được nghỉ để giữ sức cho giai đoạn knock-out và cuộc đua vô địch. Nói cách khác, Milan không mua Modric về để “cày”, mà mua về để “bấm nút” đúng lúc.
Người hưởng lợi lớn nhất từ phương án này lại là một cái tên khác: Ardon Jashari. Tân binh người Thụy Sĩ cập bến San Siro mùa hè năm ngoái với mức giá 34 triệu euro cộng 3 triệu phụ phí, nhưng mùa giải đầu tiên gần như “ra rìa”. Chấn thương xương mác trong giai đoạn tiền mùa giải khiến anh mất nhịp, và khi trở lại, Jashari gần như không có cửa cạnh tranh vị trí với Modric trong đội hình xuất phát của Allegri. Hệ quả là tiền vệ sinh năm 2002 thiếu hụt thể trạng và không thể hiện được giá trị của bản hợp đồng đắt giá.
Theo góc nhìn của người viết, đây chính là nước cờ tinh tế nhất mà Amorim muốn thực hiện. Milan không thể bán Jashari sau chỉ một mùa – vừa tốn tiền, vừa thừa nhận sai lầm. Nhưng cũng không thể cứ để anh mài đũng quần trên ghế dự bị. Cách tốt nhất là để Modric “nhường sân” ở những trận phù hợp, trao cơ hội cho Jashari chứng minh mình, đồng thời giữ cho cả hai đều ở trạng thái tốt nhất.
Amorim đánh giá Jashari rất cao ở sơ đồ 3-4-2-1, đặc biệt trong vai trò tiền vệ trung tâm vừa điều phối vừa thu hồi. Đó cũng là lý do ban lãnh đạo Milan, bao gồm Zlatan Ibrahimovic và GĐKT Geoffrey Moncada, vẫn xem anh là tương lai của tuyến giữa, chứ không phải bản hợp đồng thất bại.
Câu chuyện Modric – Jashari ở Milan mùa tới sẽ là bài test đầu tiên cho thấy Amorim thực sự là kiểu HLV nào. Nếu cân bằng được hai thái cực – kinh nghiệm và tiềm năng, quá khứ và tương lai – Rossoneri có thể sẽ có một mùa giải bớt “lung lay” hơn dưới đôi chân của “viên ngọc 40 tuổi”. Nguyen Minh (theo BongDaPlus)